ĐBQH Nguyễn Thị Việt Nga (Đoàn Hải Dương) đề nghị Ban soạn thảo dự án Luật Phòng, chống bạo lực gia đình (sửa đổi) rà soát kỹ và có những quy định riêng phù hợp hơn với nạn nhân bạo lực gia đình là trẻ em, thống nhất với nguyên tắc phòng, chống bạo lực gia đình.
Cần có những quy định riêng phù hợp với nạn nhân là trẻ em
Nêu ý kiến tại Hội nghị ĐBQH chuyên trách thảo luận về dự án Luật Phòng, chống bạo lực gia đình (sửa đổi), ĐBQH Nguyễn Thị Việt Nga (Đoàn ĐBQH tỉnh Hải Dương) đề nghị Ban soạn thảo rà soát kỹ và có những quy định riêng phù hợp hơn với nạn nhân bạo lực gia đình (BLGĐ) là trẻ em, thống nhất với nguyên tắc phòng, chống BLGĐ.
Theo nữ đại biểu tỉnh Hải Dương, dự thảo Luật chưa thực sự chú trọng đến đối tượng trẻ em, đối tượng dễ bị BLGĐ và trên thực tế hàng năm số lượng trẻ em là nạn nhân rất lớn.

Bà Nga cũng dẫn chứng thống kê của Tổng đài 111, trong năm 2021 số trẻ em bị BLGĐ bởi người bị bạo lực là người thân trong gia đình chiếm tỷ lệ cao nhất trong số vụ bạo hành trẻ em, tới 72,84% (Đây mới chỉ là con số thống kê của 1 Tổng đài, con số thực tế sẽ lớn hơn rất là nhiều). Tuy nhiên, đại biểu Nga cho rằng, những nội dung quy định trong dự thảo Luật Phòng, chống BLGĐ hầu như chỉ hướng đến người lớn, nhiều quy định không phù hợp với đối tượng trẻ em là nạn nhân của BLGĐ.
Cụ thể, Điều 9 dự thảo quy định quyền và trách nhiệm của người bị BLGĐ hầu như không phù hợp. Nếu người bị BLGĐ là trẻ em, các em không thể yêu cầu cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền bảo vệ sức khỏe, tính mạng, nhân phẩm, quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cũng không thể yêu cầu cơ quan, người có thẩm quyền áp dụng biện pháp ngăn chặn, bảo vệ, cấm tiếp xúc theo quy định của Luật này. Cũng không thể yêu cầu người có hành vi bạo lực gia đình bồi thường thiệt hại, thậm chí quyền khiếu nại, tố cáo về phòng, chống BLGĐ cũng không có ý nghĩa đối với nạn nhân là trẻ em, nhất là trẻ em còn nhỏ tuổi.
Do đó, ĐBQH Nguyễn Thị Việt Nga đề nghị phương pháp hòa giải trong phòng ngừa BLGĐ quy định ở Điều 17, 18 cũng không áp dụng với trường hợp nạn nhân BLGĐ là trẻ em. Điều 25 cấm tiếp xúc theo quyết định của Chủ tịch UBND cấp xã khi có đề nghị của người bị BLGĐ, người giám hộ hoặc người đại diện theo pháp luật của người bị BLGĐ hoặc theo đề nghị của cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và được sự đồng ý của người bị BLGĐ, người giám hộ hoặc người đại diện theo pháp luật.
Theo đại biểu, quy định này cũng không phù hợp khi người bị BLGĐ là trẻ em và người BLGĐ chính là người giám hộ hoặc người đại diện theo pháp luật của trẻ em. Mục 5 Điều này cũng quy định khi áp dụng quyết định cấm tiếp xúc người bị BLGĐ được quyền lựa chọn chỗ ở trong thời gian cấm tiếp xúc. ĐBQH Nguyễn Thị Việt Nga nhận thấy, quy định này cũng không phù hợp, nếu đối tượng bị BLGĐ là trẻ em, các em không thể lựa chọn chỗ ở cho mình được.
Bởi vậy, đại biểu đề nghị Ban soạn thảo rà soát kỹ và có những quy định riêng phù hợp hơn với nạn nhân BLGĐ là trẻ em, thống nhất với nguyên tắc phòng, chống BLGĐ ở Điều 4 là ưu tiên bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người bị bạo lực gia đình là trẻ em, phụ nữ có thai…
Đề nghị có mục riêng về phòng, chống bạo lực trẻ em

